-Nguyễn Khuyến-
Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa,
Hay ưa nên nỗi không chừa được,
Chừa được nhưng ta cũng chẳng chừa.
Saturday, July 30, 2011
Friday, July 29, 2011
Gió
-Phan Huyền Thư-
Có những ngày
em rực rỡ một mình
tựa vai nắng chiều ngày khác.
Sa lầy kỷ niệm
mặt trời lặn vu vơ.
Buồn rất trong
lấm tấm mồ hôi gương mặt hoài niệm
bệnh cúm mùa thu đỏng đảnh
em cốm mềm úa lá sen khô.
Người say về bến sông
đưa nàng gió hồi xuân tìm chồng
chắc buồn
rót một câu vào hang dế
trí nhớ hình chiếc kim khâu giầy
lũ dế ngộ độc than thở.
Người xén cỏ
nhặt lên chiếc khuy ngà
không ngăn được gió
ngực hoàng hôn ùa ra.
(Hà Nội 12.11.01)
Có những ngày
em rực rỡ một mình
tựa vai nắng chiều ngày khác.
Sa lầy kỷ niệm
mặt trời lặn vu vơ.
Buồn rất trong
lấm tấm mồ hôi gương mặt hoài niệm
bệnh cúm mùa thu đỏng đảnh
em cốm mềm úa lá sen khô.
Người say về bến sông
đưa nàng gió hồi xuân tìm chồng
chắc buồn
rót một câu vào hang dế
trí nhớ hình chiếc kim khâu giầy
lũ dế ngộ độc than thở.
Người xén cỏ
nhặt lên chiếc khuy ngà
không ngăn được gió
ngực hoàng hôn ùa ra.
(Hà Nội 12.11.01)
Thursday, July 28, 2011
Buổi sáng
-Phan Huyền Thư-
Nhặt trên gối sợi tóc
ngắt lại kỷ niệm một nhánh đen
Giường chiếu thênh thang
Tiếng chim gì không rõ
thưa thớt trong mưa
FeelingBlues
nghe chật quá
Chẳng thấy mặt trời
Nhiều khi đơn độc
muốn thức dậy ở cõi khác
hình dung một nụ cười
đưa sợi tóc lên ngậm miệng
cũng đỡ nhớ niềm vui...
Nhặt trên gối sợi tóc
ngắt lại kỷ niệm một nhánh đen
Giường chiếu thênh thang
Tiếng chim gì không rõ
thưa thớt trong mưa
FeelingBlues
nghe chật quá
Chẳng thấy mặt trời
Nhiều khi đơn độc
muốn thức dậy ở cõi khác
hình dung một nụ cười
đưa sợi tóc lên ngậm miệng
cũng đỡ nhớ niềm vui...
Hương Sơn phong cảnh ca
-Chu Mạnh Trinh-
[Mưỡu:]
Đàn thông phách suối vang lừng,
Cá khe lắng kệ, chim rừng nghe Kinh.
[Hát nói:]
Bầu trời cảnh bụt,
Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay.
Kìa non non, nước nước, mây mây,
Đệ nhất động hỏi là đây có phải ?
Thỏ thẻ rừng Mai chim cúng trái,
Lững lờ khe Yến cá nghe kinh.
Thoảng bên tai một tiếng chày kình,
Khách tang hải giật mình trong giấc mộng.
Này suối Giải Oan, này chùa Cửa Võng,
Này am Phật Tích, này động Tuyết Quynh.
Nhác trông lên ai khéo vẽ hình,
Đá ngũ sắc long lanh như gấm dệt.
Thăm thẳm một hang lồng bóng nguyệt,
Chập chờn mấy lối uốn thang mây.
Chừng giang sơn còn đợi ai đây,
Hay tạo hoá khéo ra tay sắp đặt ?
Lần tràng hạt niệm nam mô Phật,
Cửa từ bi công đức biết là bao.
Càng trông phong cảnh càng yêu!
[Mưỡu:]
Đàn thông phách suối vang lừng,
Cá khe lắng kệ, chim rừng nghe Kinh.
[Hát nói:]
Bầu trời cảnh bụt,
Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay.
Kìa non non, nước nước, mây mây,
Đệ nhất động hỏi là đây có phải ?
Thỏ thẻ rừng Mai chim cúng trái,
Lững lờ khe Yến cá nghe kinh.
Thoảng bên tai một tiếng chày kình,
Khách tang hải giật mình trong giấc mộng.
Này suối Giải Oan, này chùa Cửa Võng,
Này am Phật Tích, này động Tuyết Quynh.
Nhác trông lên ai khéo vẽ hình,
Đá ngũ sắc long lanh như gấm dệt.
Thăm thẳm một hang lồng bóng nguyệt,
Chập chờn mấy lối uốn thang mây.
Chừng giang sơn còn đợi ai đây,
Hay tạo hoá khéo ra tay sắp đặt ?
Lần tràng hạt niệm nam mô Phật,
Cửa từ bi công đức biết là bao.
Càng trông phong cảnh càng yêu!
If
-David Gates (Bread)-
If a picture paints a thousand words,
Then why can't I paint you?
The words will never show the you I've come to know.
If a face could launch a thousand ships,
Then where am I to go?
There's no one home but you,
You're all that's left me too.
And when my love for life is running dry,
You come and pour yourself on me.
If a man could be two places at one time,
I'd be with you.
Tomorrow and today, beside you all the way.
If the world should stop revolving spinning slowly down to die,
I'd spend the end with you.
And when the world was through,
Then one by one the stars would all go out,
Then you and I would simply fly away.
(From youtube)
If a picture paints a thousand words,
Then why can't I paint you?
The words will never show the you I've come to know.
If a face could launch a thousand ships,
Then where am I to go?
There's no one home but you,
You're all that's left me too.
And when my love for life is running dry,
You come and pour yourself on me.
If a man could be two places at one time,
I'd be with you.
Tomorrow and today, beside you all the way.
If the world should stop revolving spinning slowly down to die,
I'd spend the end with you.
And when the world was through,
Then one by one the stars would all go out,
Then you and I would simply fly away.
(From youtube)
Tuesday, July 26, 2011
Lặng lẽ
-Đoàn Thị Ngọc Hà-
"Em đếm thời gian trôi mãi
Sao ngày cứ dài bất tận
Sao đêm cứ mãi mông lung
Để em lạc mất
Mất anh thật rồi.
Tỉnh giấc
Trời bừng sáng bên em
Cô đơn
Lặng lẽ
Em lại đếm thời gian trôi mãi
Bao cuộc tình đến rồi đi
Như cơn gió
Nhưng có bao giờ em khóc...
Phải chẳng nước mắt đã chôn sâu tình cũ
Phải chăng trong lòng
Em chỉ khóc vì anh..."
"Em đếm thời gian trôi mãi
Sao ngày cứ dài bất tận
Sao đêm cứ mãi mông lung
Để em lạc mất
Mất anh thật rồi.
Tỉnh giấc
Trời bừng sáng bên em
Cô đơn
Lặng lẽ
Em lại đếm thời gian trôi mãi
Bao cuộc tình đến rồi đi
Như cơn gió
Nhưng có bao giờ em khóc...
Phải chẳng nước mắt đã chôn sâu tình cũ
Phải chăng trong lòng
Em chỉ khóc vì anh..."
Monday, July 25, 2011
Một dại khờ một tôi (Chia)
-Thơ Nguyễn Trọng Tạo-
-Nhạc Phú Quang-
[coda]
"Chia cho em một đời tôi,
Một cay đắng,
Một niềm vui,
Một buồn,
Chia cho em một đời xanh,
Một cây si với một cây bồ đề.
Tôi còn đâu còn đâu đam mê,
Trời chang chang nắng tôi về héo khô...
Chia cho em một đời thơ,
Một đam mê, một dại khờ một tôi."
[/coda]
"Tôi còn đâu còn đâu đam mê,
Trời chang chang nắng tôi về héo khô...
Chia cho em một đời thơ,
Một đam mê, một dại khờ một tôi.
Chỉ còn cỏ mọc ven trời,
Một bông hoa nhỏ lặng rơi ướt đời..."
(From nhaccuatui.com, by Thu Phuong.)
-Nhạc Phú Quang-
[coda]
"Chia cho em một đời tôi,
Một cay đắng,
Một niềm vui,
Một buồn,
Chia cho em một đời xanh,
Một cây si với một cây bồ đề.
Tôi còn đâu còn đâu đam mê,
Trời chang chang nắng tôi về héo khô...
Chia cho em một đời thơ,
Một đam mê, một dại khờ một tôi."
[/coda]
"Tôi còn đâu còn đâu đam mê,
Trời chang chang nắng tôi về héo khô...
Chia cho em một đời thơ,
Một đam mê, một dại khờ một tôi.
Chỉ còn cỏ mọc ven trời,
Một bông hoa nhỏ lặng rơi ướt đời..."
(From nhaccuatui.com, by Thu Phuong.)
Sunday, July 24, 2011
Về lại phố xưa
-Phú Quang-
[coda]
Rồi cũng về lại phố xưa,
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng.
Rồi cũng về lại phố quen,
Về trong tình em dịu dàng dịu dàng.
Lại đi bên em bình yên bình yên,
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà.
Về nghe con sông từng đêm từng đêm,
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa.
[1]
Lại nghe yêu thương trào dâng lòng tôi,
Và nghe khát khao trong tiếng em cười.
[2]
Về đây bên nhau cùng bao buồn vui,
Sau những tháng năm ở chốn quê người.
Dù mai cách xa người ơi,
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi.
[/coda]
Rồi cũng về lại phố xưa,
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng.
[fade]
Rồi cũng về lại phố quen,
Về trong tình em dịu dàng dịu dàng...
[/fade]
(From youtube, by Hong Nhung.)
When and when?
[coda]
Rồi cũng về lại phố xưa,
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng.
Rồi cũng về lại phố quen,
Về trong tình em dịu dàng dịu dàng.
Lại đi bên em bình yên bình yên,
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà.
Về nghe con sông từng đêm từng đêm,
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa.
[1]
Lại nghe yêu thương trào dâng lòng tôi,
Và nghe khát khao trong tiếng em cười.
[2]
Về đây bên nhau cùng bao buồn vui,
Sau những tháng năm ở chốn quê người.
Dù mai cách xa người ơi,
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi.
[/coda]
Rồi cũng về lại phố xưa,
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng.
[fade]
Rồi cũng về lại phố quen,
Về trong tình em dịu dàng dịu dàng...
[/fade]
(From youtube, by Hong Nhung.)
When and when?
Mấy bài thơ nôm Lê Thánh Tông
Cái chổi
Lời chúa vâng truyền xuống ngọc giai
Cho làm lịnh tướng quét trần ai
Một tay vùng vẫy trời tung gió
Bốn cõi tung hoành đất sạch gai
Ngày vắng rủ mây cung bắc hán
Ðêm thanh dựa nguyệt chốn lâu đài
Ôm lòng gốc rễ lâu càng giãi
Mòn mỏi lưng còn một cái đai.
Vịnh bù nhìn
Quyền trọng ra uy trấn cõi bờ
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
Dể quân cầy cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.
Cái nón
Dáng tròn vành vạnh vốn không hư
Che chở bao la khắp bốn bờ
Khi để, tưởng nên dù với tán
Nên ra, thì nhạt nắng cùng mưa
Che đầu bao quản lòng tư túi
Giúp chúa nào quên nghĩ sớm trưa
Vòi vọi ngồi trên ngôi thượng đỉnh
Ai ai lớn nhỏ đội ơn nhờ.
Chó đá
Quyền trọng ra oai trấn cõi bờ
Cửa nghiêm chem chẻm một mình ngồi
Quản bao sương tuyết nào chi kể
Khéo dử cao lương cũng chẳng nài
Mặc khách thị phi giương cháo mắt
Những lời trần tục biếng vào tai
Một lòng thờ chúa nghìn cân nặng
Bền vững ai lay cũng chẳng rời.
Cối xay
Thóc lúa kho trời vẫn sẵn đầy
Tạc thành cái cối để mà xay
Thu tàng châu ngọc tư mùa đủ
Chuyển vận âm dương một máy xoay
Ðất phẳng nổi đùng cơn sấm động
Vùng to vung tóe hạt mưa bay
Ðem tài xoay xỏa ra thay đổi
Lợi dụng cho dân đủ tháng ngày.
Con cóc
Bác mẹ sinh ra vốn áo sồi
Chốn nghiêm thăm thẳm một mình ngồi
Chép miệng dăm ba con kiến gió
Nghiến răng chuyển động bốn phương trời.
Con voi
Xông pha bốn cõi bể chông gai
Vùng vẫy mười phương bụi cát bay
Phép nước gọi là tơ chỉ buộc
Sức này nào quản búa rìu lay.
Dệt cửi
Thấy dân rét mướt nghĩ mà thương
Vậy phải lên ngôi gỡ mối giường
Tay ngọc lần đưa thoi nhật nguyệt
Gót vàng dậm đạp máy âm dương.
Người ăn mày
Chẳng phải ăn đong chẳng phải vay
Lộc trời để lại được ăn mày
Hạt châu chúa cất cao ngang mặt
Bệ ngọc tôi từng đứng chắp tay
Nam, bắc, đông tây đều tới cửa
Trẻ, già, lớn, bé cũng xưng thầy
Ðến đâu dẹp hết loài muông cẩu
Thu cả kiền khôn một túi đầy.
Thằng mõ
Mõ này cả tiếng lại dài hơi
Mẫn cán ra tay chẳng phải chơi
Mộc đạc vang lừng trong bốn cõi
Kim thanh rền rĩ khắp đôi nơi
Trẻ già chốn chốn đều nghe lịnh
Làng nước ai ai phải cứ lời
Trên dưới quyền hành tay cắt đặt
Một mình một chiếu thảnh thơi ngồi.
Thợ cạo
Mở mặt trần gian ức vạn người
Ðông tây nam bắc phải làm tôi
Vài thanh gươm bạc xông trăm trận
Mấy chiếc qua vàng đóng một nơi
Kẻ trọng tam đồ hay bá gáy
Người cao nhất phẩm cũng cầm tai
Trăm năm tiêu sẵn kho vô tận
Xếp túi kiền khôn chỉ việc ngồi.
(Sưu tầm từ poem)
Lời chúa vâng truyền xuống ngọc giai
Cho làm lịnh tướng quét trần ai
Một tay vùng vẫy trời tung gió
Bốn cõi tung hoành đất sạch gai
Ngày vắng rủ mây cung bắc hán
Ðêm thanh dựa nguyệt chốn lâu đài
Ôm lòng gốc rễ lâu càng giãi
Mòn mỏi lưng còn một cái đai.
Vịnh bù nhìn
Quyền trọng ra uy trấn cõi bờ
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
Dể quân cầy cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.
Cái nón
Dáng tròn vành vạnh vốn không hư
Che chở bao la khắp bốn bờ
Khi để, tưởng nên dù với tán
Nên ra, thì nhạt nắng cùng mưa
Che đầu bao quản lòng tư túi
Giúp chúa nào quên nghĩ sớm trưa
Vòi vọi ngồi trên ngôi thượng đỉnh
Ai ai lớn nhỏ đội ơn nhờ.
Chó đá
Quyền trọng ra oai trấn cõi bờ
Cửa nghiêm chem chẻm một mình ngồi
Quản bao sương tuyết nào chi kể
Khéo dử cao lương cũng chẳng nài
Mặc khách thị phi giương cháo mắt
Những lời trần tục biếng vào tai
Một lòng thờ chúa nghìn cân nặng
Bền vững ai lay cũng chẳng rời.
Cối xay
Thóc lúa kho trời vẫn sẵn đầy
Tạc thành cái cối để mà xay
Thu tàng châu ngọc tư mùa đủ
Chuyển vận âm dương một máy xoay
Ðất phẳng nổi đùng cơn sấm động
Vùng to vung tóe hạt mưa bay
Ðem tài xoay xỏa ra thay đổi
Lợi dụng cho dân đủ tháng ngày.
Con cóc
Bác mẹ sinh ra vốn áo sồi
Chốn nghiêm thăm thẳm một mình ngồi
Chép miệng dăm ba con kiến gió
Nghiến răng chuyển động bốn phương trời.
Con voi
Xông pha bốn cõi bể chông gai
Vùng vẫy mười phương bụi cát bay
Phép nước gọi là tơ chỉ buộc
Sức này nào quản búa rìu lay.
Dệt cửi
Thấy dân rét mướt nghĩ mà thương
Vậy phải lên ngôi gỡ mối giường
Tay ngọc lần đưa thoi nhật nguyệt
Gót vàng dậm đạp máy âm dương.
Người ăn mày
Chẳng phải ăn đong chẳng phải vay
Lộc trời để lại được ăn mày
Hạt châu chúa cất cao ngang mặt
Bệ ngọc tôi từng đứng chắp tay
Nam, bắc, đông tây đều tới cửa
Trẻ, già, lớn, bé cũng xưng thầy
Ðến đâu dẹp hết loài muông cẩu
Thu cả kiền khôn một túi đầy.
Thằng mõ
Mõ này cả tiếng lại dài hơi
Mẫn cán ra tay chẳng phải chơi
Mộc đạc vang lừng trong bốn cõi
Kim thanh rền rĩ khắp đôi nơi
Trẻ già chốn chốn đều nghe lịnh
Làng nước ai ai phải cứ lời
Trên dưới quyền hành tay cắt đặt
Một mình một chiếu thảnh thơi ngồi.
Thợ cạo
Mở mặt trần gian ức vạn người
Ðông tây nam bắc phải làm tôi
Vài thanh gươm bạc xông trăm trận
Mấy chiếc qua vàng đóng một nơi
Kẻ trọng tam đồ hay bá gáy
Người cao nhất phẩm cũng cầm tai
Trăm năm tiêu sẵn kho vô tận
Xếp túi kiền khôn chỉ việc ngồi.
(Sưu tầm từ poem)
Một chiều ngược gió
-Bùi Sim Sim-
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh,
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi,
ngược lòng mình tìm về nông nổi,
lãng du vô định cánh chim trời.
Em ngược thời gian, em ngược không gian,
ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm,
ngược trái tim từ bao giờ chai lặng.
Em đánh thức nỗi buồn,
em gợi khát khao xanh.
Mang bao điều em muốn nói cùng anh,
chợt sững lại trước cây mùa trút lá...
Trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa,
và sẽ thế nào khi trong em không anh?
Em trở về im lặng của đêm,
chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ.
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió,
riêng chiều nay em biết – một mình em….
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh,
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi,
ngược lòng mình tìm về nông nổi,
lãng du vô định cánh chim trời.
Em ngược thời gian, em ngược không gian,
ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm,
ngược trái tim từ bao giờ chai lặng.
Em đánh thức nỗi buồn,
em gợi khát khao xanh.
Mang bao điều em muốn nói cùng anh,
chợt sững lại trước cây mùa trút lá...
Trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa,
và sẽ thế nào khi trong em không anh?
Em trở về im lặng của đêm,
chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ.
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió,
riêng chiều nay em biết – một mình em….
Subscribe to:
Comments (Atom)