"Cây gạo có ma," chị bảo thế. Mình không bao giờ chơi hoa gạo.
Mình còn bé lắm. Cây gạo già cao ngất. Gần gốc gạo, con trâu trong chuồng lần nào mình đi học qua cũng nghe nó lách cách gõ sừng vào cửa.
Mình không nhớ nổi lá gạo trông thế nào. Bao giờ trong đầu mình cũng là cây gạo trơ trụi không lá, hoa trổ từ cành. Hoa gạo rụng xuống dưới gốc, trẻ con nhặt chơi làm mũ quan.
"Hoa gạo cháy rực trời"
Từ đâu đó mình nhớ được câu này, và cứ thắc mắc tại sao hoa gạo lại cháy rực trời. Hoa gạo trong trí nhớ của mình không đỏ chói chang như hoa phượng. Cây gạo đó chỉ có hoa đỏ âm âm như nắng chiều, có phần nhợt nhạt, gần gũi mà như âm thầm trách cứ điều gì. Và có lẽ vì thế mình nghĩ ma ở trong trong hoa gạo. Mình chả bao giờ đụng vào hoa gạo. Nhưng nhìn hoa gạo mình luôn có cảm giác rất thân thuộc, như những người đã biết nhau từ lâu lắm.
Chị cho mình cuốn sách bìa có cây hoa gạo. Mình không nhớ sách viết gì.
"Hoa gạo đỏ au nắng đợi"
Giờ mình mới biết tại sao ngày đó mình có cảm giác mất đi một cái gì đó thân thuộc lắm, mà không biết là cái gì. Có những cảm giác ấu thơ chỉ khi lớn lên người ta mới hiểu.
Một buổi chiều thằng bé bên nhà bảo người ta chặt cây gạo. Hôm sau mình đi học qua chỉ thấy một gốc cây to còn trồi lên khỏi mặt đất, với mấy đoạn thân cây còn nằm ngổn ngang bên cạnh. Ít lâu sau, không ai còn nhớ chính xác cây gạo nằm ở đâu. Con trâu cũng thôi không gõ sừng vào cửa chuồng nữa. Không biết nó đi đâu mất.
Tuesday, July 30, 2013
Monday, May 20, 2013
Friday, May 17, 2013
Saturday, April 27, 2013
Saturday, March 30, 2013
Thursday, February 21, 2013
Sunday, January 27, 2013
Lang thang - Phạm Thị Ngọc Liên - Phú Quang (Ngọc Anh)
Lặng lẽ như tình yêu trong đêm buồn
Em hát cho mình anh nghe
Hạ trắng xóa mùa thu, mưa rơi trên phố
Môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai.
Dật dờ cơn gió đời ngơ ngẩn một vầng trăng.
Em đi lang thang lang thang
Khoé mắt nào cay giọt lệ khô
Em đi lang thang lang thang
Nỗi đau này ướt đẫm biết lấy gì hong khô.
Em đi lang thang lang thang
Nghe tiếng không gian mênh mang.
Em đi lang thang lang thang
Bóng chiều đen trong mắt
Cháy bỏng lời tình anh đã cho ai?
Khúc mưa - Đỗ Trung Quân - Phú Quang
(Thu Hà?)
Tháng sáu
Mưa
Giá trời đừng mưa
anh đừng nhớ
Trời không mưa và anh không nhớ
anh còn biết làm gì?...
Em như hạt mưa trên phố xưa
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ
Kỷ niệm như rêu...
Giẫm vào anh trượt ngã
tình xưa xa lắm rồi...
Giá trời đừng mưa
anh chẳng cần xuống phố
Hoa cúc vàng nhà ai
thả chừng chùm
Hoài nhớ
áo em vàng...
Tháng sáu...
Trời buồn...
Lũ chim sẻ hiên nhà đi mất
Như em...
Như em....
Tháng sáu
Mưa
Giá trời đừng mưa
anh đừng nhớ
Trời không mưa và anh không nhớ
anh còn biết làm gì?...
Em như hạt mưa trên phố xưa
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ
Kỷ niệm như rêu...
Giẫm vào anh trượt ngã
tình xưa xa lắm rồi...
Giá trời đừng mưa
anh chẳng cần xuống phố
Hoa cúc vàng nhà ai
thả chừng chùm
Hoài nhớ
áo em vàng...
Tháng sáu...
Trời buồn...
Lũ chim sẻ hiên nhà đi mất
Như em...
Như em....
Đã có một thời - Dương Thu Hương - Phú Quang (Ngọc Anh)
(to A. L.)
Biển xanh rờn và cát trắng dịu êm
Ðã có một thời em yêu anh như thế
Ngọn mía lau và mùi hương quế
Em yêu anh, như kẻ lần đầu đến với đại dương...
Biển rất xanh và cát trắng dịu êm
Cơn sóng ru, lời hát ru bình yên
Và từng cánh buồm lộng gió khơi xa
Ðã có một thời em yêu anh như thế
Và trái tim thổn thức bao chờ mong
Và ước mơ về những bến bờ xa
Biển chợt dâng trào ngàn nỗi khát khao
Khi ánh mắt anh trao cho em niềm thương mến
[coda]
Nhưng anh đi xa rồi
Nơi chân mây cuối trời
Để lại mình em với nỗi đơn côi
Những tháng năm xa dần
Giấc mơ xưa phai tàn
Em như kẻ chài mòn tay với biển
Rồi những ngày giông bão tràn qua
Biển thét gào giận giữ cuồng điên
Làm sao
Làm sao
Em giữ được tình yêu?
[coda]
Ðã có một thời
Và phải có một thời như thế
Sẽ nối bước theo ta những lứa đôi tuổi trẻ
Những lỗi lầm và những xót xa
Nhưng mãi còn trong trái tim ta
Dẫu là biển của một thời đã mất...
Biển xanh rờn và cát trắng dịu êm
Ðã có một thời em yêu anh như thế
Ngọn mía lau và mùi hương quế
Em yêu anh, như kẻ lần đầu đến với đại dương...
Biển rất xanh và cát trắng dịu êm
Cơn sóng ru, lời hát ru bình yên
Và từng cánh buồm lộng gió khơi xa
Ðã có một thời em yêu anh như thế
Và trái tim thổn thức bao chờ mong
Và ước mơ về những bến bờ xa
Biển chợt dâng trào ngàn nỗi khát khao
Khi ánh mắt anh trao cho em niềm thương mến
[coda]
Nhưng anh đi xa rồi
Nơi chân mây cuối trời
Để lại mình em với nỗi đơn côi
Những tháng năm xa dần
Giấc mơ xưa phai tàn
Em như kẻ chài mòn tay với biển
Rồi những ngày giông bão tràn qua
Biển thét gào giận giữ cuồng điên
Làm sao
Làm sao
Em giữ được tình yêu?
[coda]
Ðã có một thời
Và phải có một thời như thế
Sẽ nối bước theo ta những lứa đôi tuổi trẻ
Những lỗi lầm và những xót xa
Nhưng mãi còn trong trái tim ta
Dẫu là biển của một thời đã mất...
Saturday, January 19, 2013
Tuesday, January 8, 2013
Subscribe to:
Comments (Atom)