"Cây gạo có ma," chị bảo thế. Mình không bao giờ chơi hoa gạo.
Mình còn bé lắm. Cây gạo già cao ngất. Gần gốc gạo, con trâu trong chuồng lần nào mình đi học qua cũng nghe nó lách cách gõ sừng vào cửa.
Mình không nhớ nổi lá gạo trông thế nào. Bao giờ trong đầu mình cũng là cây gạo trơ trụi không lá, hoa trổ từ cành. Hoa gạo rụng xuống dưới gốc, trẻ con nhặt chơi làm mũ quan.
"Hoa gạo cháy rực trời"
Từ đâu đó mình nhớ được câu này, và cứ thắc mắc tại sao hoa gạo lại cháy rực trời. Hoa gạo trong trí nhớ của mình không đỏ chói chang như hoa phượng. Cây gạo đó chỉ có hoa đỏ âm âm như nắng chiều, có phần nhợt nhạt, gần gũi mà như âm thầm trách cứ điều gì. Và có lẽ vì thế mình nghĩ ma ở trong trong hoa gạo. Mình chả bao giờ đụng vào hoa gạo. Nhưng nhìn hoa gạo mình luôn có cảm giác rất thân thuộc, như những người đã biết nhau từ lâu lắm.
Chị cho mình cuốn sách bìa có cây hoa gạo. Mình không nhớ sách viết gì.
"Hoa gạo đỏ au nắng đợi"
Giờ mình mới biết tại sao ngày đó mình có cảm giác mất đi một cái gì đó thân thuộc lắm, mà không biết là cái gì. Có những cảm giác ấu thơ chỉ khi lớn lên người ta mới hiểu.
Một buổi chiều thằng bé bên nhà bảo người ta chặt cây gạo. Hôm sau mình đi học qua chỉ thấy một gốc cây to còn trồi lên khỏi mặt đất, với mấy đoạn thân cây còn nằm ngổn ngang bên cạnh. Ít lâu sau, không ai còn nhớ chính xác cây gạo nằm ở đâu. Con trâu cũng thôi không gõ sừng vào cửa chuồng nữa. Không biết nó đi đâu mất.