Monday, November 28, 2016

Ông vua Tháng Chạp tí hon (Trích đoạn 1)

[quote]
Trong một thời gian ông vua tháng Chạp đệ Nhị bé tí và béo phệ thường viếng thăm tôi. Ông vua dài không hơn ngón tay trỏ và béo đến nỗi cái áo choàng đỏ với viền lông trắng dày không đóng nổi trước bụng.

Ông mê món pho-mát nướng. Khi ăn một miếng, ông phải ôm nó bằng cả hai tay và giữ chặt.  Ông vua tí hon chỉ có thể nâng miếng pho-mát lên một chút, vì mỗi miếng pho-mát nướng đã to gần bằng cả nửa người. Ông ngoạm vào miếng pho-mát, cắn ra một miếng to khi hỏi tôi câu hỏi quen thuộc:

"Cậu kể cho ta nghe về thế giới của cậu đi!"

Khi ông viếng thăm lần đầu, tôi nói: "Ở chỗ chúng tôi thì người ta được sinh ra, lớn dần  lớn dần lên, đôi khi lớn cả như một cầu thủ bóng rổ. Cuối cùng thì người ta bé lại một chút. Rồi chết, con người biến mất."

"Thật vô lý", ông vua tí hon nói và cắn một miếng. "Tại sao người ta không bắt đầu từ khi to lớn, bé dần bé dần và cuối cùng biến mất - hiển nhiên rồi, bởi vì không còn ai thấy được nữa."

"Tôi tin là điều đó ngược với hiến pháp."

"Ở chỗ tôi thì mọi việc như thế đấy!", ông vua nói. "Cha ta, vua tháng Chạp đệ Nhất một ngày kia đã trở nên bé xíu đến nỗi người hầu không còn thấy ông trên giường vào buổi sáng. Cùng ngày đó ta đăng quang."

"Nhưng làm thế nào mà một người to lớn có thể được sinh ra?", tôi thắc mắc. "Lúc nào đó nguời ta phải nằm trong bụng mẹ, mà mẹ thì không thể bé hơn con được!"

"Nằm trong bụng?", ông vua Tháng Chạp thốt lên. "Hô hô! Một ngày kia ta tỉnh dậy trên giường, rồi đến dinh hoàng tử để làm việc, đơn giản thế thôi. Ở trong bụng! Rõ ngớ ngẩn! Người ta chỉ việc tỉnh dậy, rồi bắt đầu mọi thứ thôi."

"Thế làm thế nào mà người ta lại ở trên giường?"

"Gượm đã", ông vua nói, "... ta tin là..., ờ thì một vị vua và một hoàng hậu ... ờ... thế nào ấy nhỉ?... Ta quên rồi! Ta bé quá rồi, người biết mà. Lãng trí. Cái đó tuyệt lắm, ta nhớ được thế thôi." Ông khẽ chặc lưỡi rồi cắn tiếp miếng pho-mát.

Tôi nói: "Ở chỗ chúng tôi, khi một đứa bé đến với thế giới, nó chả biết gì. Nó sẽ phải học ăn, học đi, học viết. Học sỉ mũi, và học cách 'không nổi giận với mọi người'. Nói chung người lớn sẽ mang nó đi đây đó, sẽ  quay đầu nó về bên này bên kia, hay nâng cằm nó."

[/quote]

Ông vua Tháng Chạp tí hon (Trích đoạn 2)

Axel Hacke viết thật đẹp...

[quote]
Có những thời gian tôi buồn, rất buồn bã đến nỗi tôi thường lang thang qua những con phố vào buổi tối và cảm thấy vui mừng khi trời đổ mưa. Phố xá bụi bặm và ướt át, và hình phản chiếu của nỗi buồn trên những vũng nước đọng khiến lòng tôi dịu lại. Tôi cảm thấy bớt lẻ loi.

Lang thang chán, tôi lại leo lên chiếc cầu thang gỗ cũ kỹ trở về căn gác trọ, thả mình lên ghế. Một lần như vậy, ông vua Tháng Chạp mò đến từ khe hở giữa kệ sách và tường, ông hỏi: "Cậu đã ở đâu vậy?"
"À...", tôi nói.
"Mọi thứ thế nào?"
Tôi nói: "Ààààà..."
"Cậu làm gì bây giờ?"
"Ngủ", tôi nói.
"Đến chỗ tôi một lát", ông vua Tháng Chạp nói.
"Làm sao mà tôi đến được?", tôi nói. "Ông ở sau một cái kệ sách, mà đến đấy phải chui qua một cái khe bé tí, và tôi bây giờ thì quá to."....
[/quote]