Axel Hacke viết thật đẹp...
[quote]
Có những thời gian tôi buồn, rất buồn bã đến nỗi tôi thường lang thang qua những con phố vào buổi tối và cảm thấy vui mừng khi trời đổ mưa. Phố xá bụi bặm và ướt át, và hình phản chiếu của nỗi buồn trên những vũng nước đọng khiến lòng tôi dịu lại. Tôi cảm thấy bớt lẻ loi.
Lang thang chán, tôi lại leo lên chiếc cầu thang gỗ cũ kỹ trở về căn gác trọ, thả mình lên ghế. Một lần như vậy, ông vua Tháng Chạp mò đến từ khe hở giữa kệ sách và tường, ông hỏi: "Cậu đã ở đâu vậy?"
"À...", tôi nói.
"Mọi thứ thế nào?"
Tôi nói: "Ààààà..."
"Cậu làm gì bây giờ?"
"Ngủ", tôi nói.
"Đến chỗ tôi một lát", ông vua Tháng Chạp nói.
"Làm sao mà tôi đến được?", tôi nói. "Ông ở sau một cái kệ sách, mà đến đấy phải chui qua một cái khe bé tí, và tôi bây giờ thì quá to."....
[/quote]
No comments:
Post a Comment