Sunday, July 22, 2012

Perfection

There was something missing, but I haven't known what it is...

Wednesday, July 11, 2012

If there hadn't been J London, who could ever write this?

...

Nhưng Đêvơ là kẻ đau đớn nhiều nhất. Có 1 cái gì đó không ổn định trong mình gã. Gã trở nên ủ ê hơn và dễ bẳn tính hơn. Lúc đứng lại đóng trại nghỉ là gã lập tức đào tổ nằm, và người lái xe phải đưa thức ăn đến tận chỗ nằm cho gã. Mỗi khi đã được tháo ra khỏi đai cương và nằm xuống là gã nằm miết, không đứng dậy nữa, cho đến tận giờ thắng đai cương sáng hôm sau. Thỉnh thoảng trong vòng dây kéo, thì bị giật mạnh vì chiếc xe trượt tuyết dừng đột ngột hoặc vì kéo căng dây để lôi xe đi, gã kêu thét lên đau đớn. Người lái xe xem xét gã cẩn thận, nhưng không phát hiện ra được cái gì cả. Tất cả các chàng lái xe đều quan tâm đến tình trạng sức khoẻ của gã. Họ trao đổi về cái đau của gã trong khi họ ngồi ăn, trong khi họ cùng nhau rít tẩu thuốc cuối cùng trước lúc đi ngủ, và 1 đêm nọ họ cùng nhau khám bệnh cho gã. Họ bê gã từ trong ổ nằm đến bên đống lửa, rồi họ đè, họ nắn, họ chọc vào chỗ này chỗ nọ cho đến khi gã kêu rú lên nhiều lần. Họ biết gã bị đau cái gì đó ở bên trong, nhưng họ không xác định được là cái gì, không tìm thấy được chỗ xương nào bị gãy, cũng không tìm ra được là đau ở đâu.

Vào lúc đoàn người và chó đến mỏm núi Kexiơ, gã đã quá yếu, đến nỗi gã nhiều lần ngã xuống trong vòng dây kéo. Anh chàng người lai Xcôtlen hô dừng lại và đưa gã ra ngoài đàn chó, buộc con chó kế tiếp là Xônlếch vào chiêc xe trượt. Anh có ý cho Đêvơ được nghỉ ngơi, để cho gã chạy không ở đằng sau xe. Nhưng, dù ốm đến như vậy, Đêvơ rất phật ý vì bị đưa ra ngoài, gã càu nhàu và gầm gừ khi người ta tháo các dây kéo ra khỏi mình gã, và rên rỉ đến não cả lòng khi gã nhìn thấy Xônlếch thay thế vào vị trí mà gã đã giữ và phục vụ từ bao lâu nay. Bởi vì lao động trên vệt đường mòn chính là niềm tự hào của gã, và dù ốm đến gần chết gã vẫn không thể nào chịu được khi thấy 1 con chó khác gánh mất phần việc của gã.

Khi chiếc xe trượt tuyết bắt đầu chuyển động, gã loạng choạng thì thụp trong bãi tuyết mềm dọc bên đường, dùng răng công kích Xônlếch, đâm bổ vào Xônlếch và cố gắng để hất Xônlếch sang phía tuyết mềm bên kia đường, ra sức tìm cách nhảy vào trong vòng dây kéo và len vào giữa Xônlếch và chiếc xe trượt và suốt trong quá trình đó gã rên rỉ, kêu ăng ẳng, rú lên những tiếng sầu não và đau đớn. Đêvơ cự tuyêt không chịu chạy thanh thản trên đường mòn phía sau xe, là nơi gã có thể chạy dễ dàng, mà cứ tiếp tục loạng choạng lặn lội trong đám tuyết mềm dọc theo đường là nơi khó đi nhất, cho đến khi gã kiệt sức ngã xuống. Gã nằm bẹp nơi gã vừa ngã gục, gào lên não nùng trong khi dãy dài các xe trượt khuấy tung bụi tuyết nối tiếp lướt qua.

Thu hết sức tàn, gã cố gắng đứng dậy lảo đảo bước theo sau, cho đến khi đoàn xe dừng lại 1 lần nữa. Nhân lúc này, gã loạng choạng cố tiến lên vượt qua những chiếc xe trượt cho đến khi tới được chiếc xe của mình, và dừng lại bên cạnh Xônlếch.

Người lái xe nán lại 1 lúc để đến cạnh người đi sau châm nhờ tẩu thuốc. Đoạn anh quay lại và thúc đàn chó bước đi. Nhưng khi cất bước để ngoặt ra giữa đường thì kỳ lạ chưa, chúng đi nhẹ tênh không phải ráng sức gì cả. Chúng băn khoăn, quay đầu lại nhìn rồi đứng sững kinh ngạc. Người lái xe đứng sửng sốt. Chiếc xe trượt vẫn nguyên tại chỗ, chưa dịch đi tí nào. Anh gọi các bạn anh cùng chứng kiến cảnh tượng vừa xảy ra: Đêvơ đã cắn đứt cả 2 sợi dây kéo của Xônlếch từ bao giờ và đang đứng ngay trước chiếc xe trượt tuyết ở đúng vị trí của gã trước kia.

Qua đôi mắt của Đêvơ, người ta thấy gã đang van nài xin được tiếp tục ở lại vị trí ấy. Người lái xe thật là bối rối. Các bạn anh sôi nổi bàn tán. Họ nói rằng 1 con chó có thể đau lòng đến như thế nào khi bị người ta từ chối không giao cho nó 1 công việc mà người ta biết là làm thì nó chết mất. Họ kể lại những chuyện mà họ đã biết về những con chó quá già không thể lao động nặng được nữa hoặc bị thương, khi bị tháo ra khỏi các dây thắng thì buồn rầu mà chết. Họ cũng bàn rằng, vì Đêvơ thế nào rồi cũng chết, âu la cứ cho gã được chết trong vòng đai cương, cho gã vui lòng thì cũng là làm ơn cho gã. Do đó, họ lại thắng đai cương vào cho gã. Và thế là gã lại đầy vẻ tự hào gò lưng kéo như xưa, mặc dù nhiều lúc gã đã không nén được những tiếng kêu rú lên vì cơn đau bên trong cắn xé gã. Đôi khi gã ngã xuống, và bị kéo lả đi trong vòng dây thắng, và 1 lần chiếc xe trượt đè lên gã, làm bị thương 1 chân sau của gã và sau đó gã phải chạy khập khiễng.

Nhưng gã vẫn ráng sức chịu đựng, mãi cho đến khi dừng lại đóng trại nghỉ đêm. Người lái xe xếp 1 chỗ nằm cho gã bên đống lửa. Sang hôm sau, gã đã quá yếu xem chừng khó mà đi được. Đến giờ thắng đai cương, gã cố lết đến chỗ người lái xe của mình. Bằng những cố gắng vất vả, gã ráng sức đứng lên, lảo đảo, rồi lại ngã vật xuống. Nhưng rồi gã lại vặn mình chậm chạp trườn lên bò về phía những bạn nghề của gã đang được thắng cương. Gã duỗi 2 chân trước ra và bằng 1 thứ động tác giật mạnh, kéo cả thân mình lên, rồi lần nữa lại duỗi 2 chân trước ra và lại co mình lên, nhích được thêm vài inch nữa. Nhưng sức gã kiệt dần, và phút cuối cùng các bạn nghề của gã còn nhìn thấy gã là lúc gã đang nằm thở hổn hển trên mặt tuyết và gã nhìn theo chúng bằng đôi mắt khát khao. Nhưng sau đó, chúng vẫn còn nghe được tiếng hú thê thảm của gã vọng theo mãi cho đến khi chúng đi khuất hẳn đằng sau 1 rặng cây bên dòng sông.

Đến đây đoàn xe dừng lại. Anh chàng người lai Xcôtlen chậm rãi quay trở về nơi họ vừa ra đi. Tất cả im bặt không ai chuyện trò nữa. 1 tiếng súng lục vang lên. Anh người lai hối hả quay lại. Nhưng chiếc roi vút trong không khí, những chiếc nhạc ở cổ chó rung lên leng keng vui vẻ, những chiếc xe trượt lại khuấy tung bụi tuyết lướt trên đường. Nhưng Bấc hiểu, cũng như mọi con chó khác đều hiểu, cái gì đã xảy ra phía đằng sau rặng cây bên dòng sông.

...

Wednesday, June 27, 2012

A cool quote

Rules are just helpful guidelines for stupid people who can't make up their own minds.

           -- Seth Hoffman, House M.D., 2010

Friday, June 15, 2012

Ngày không em

Despite being loved among students, Dam Huy Dong's do not impress me much, but this piece sounds nice...

Wednesday, June 6, 2012

Rain

Raining hard today, but the rain can never be like in our Vietnam...

Thursday, May 17, 2012

Secret Kingdom

There's a secret kingdom, all my own
With no castles, and no vassals, and no throne
Just two subjects you and me
In my private monarchy
Where the king is Love, and Love Alone
In that secret kingdom that you see
Should the make-believe become reality
With no scepter in your hand
No dominion to command
Could you be content with only me?
What is a song that's never sung?
What is a heart that's never thrilled to being young?
What is a dream that can't come true?
What is my life to me without my love for you?
What is a song that's never sung?
What is a heart that's never thrilled to being yound?
What is a dream that can't come true?
What is my life to me without my love for you?
If that secret kingdom's ours to share...
I could never wish for more, for you'd be there
Just two subjects, you and me
In our private monarchy
All alone together
We would love forever
In our secret kingdom, far away, somewhere...


 

Tuesday, April 10, 2012

Giếng nước

Tôi cúi đầu xuống cái giếng hoang. Bầu trời trong veo, một cành cây gì đó che ngay trên đầu tôi. Một giọt nước rơi qua tai trái tôi vào trong lòng giếng. Tiếng mặt nước giật mình va vào thành giếng. Trong veo. Lạnh lẽo. Lung linh. Lan tỏa...
Tôi bỗng nổi cơn buồn nôn dữ dội. Tôi chạy đến cây mận đang chĩa những cành lấm tấm nụ trắng lên trời và bắt đầu nôn. Tôi không nhớ nổi là tôi có nôn được gì không; nhưng tôi nôn rất lâu, cho đến khi hoàn toàn kiệt sức và bụng nổi cơn đau quằn quại. Tôi nằm gục mặt vào bụi cỏ, túm lấy những túm cỏ xanh nhô cao. Không biết bao lâu tôi mới tỉnh lại và thấy quanh mình những dây leo chằng chịt.
Tôi ghé đầu về một phía và qua những ngọn cỏ tôi thấy mặt trời chiều tà đỏ rực - một cành cây chưa kịp ra lộc vắt ngang. Giờ tôi mới nghe thấy mùi cỏ xông vào mũi ngai ngái. Tôi cúi xuống khi thấy buồn buồn nơi đầu ngón tay trỏ trái: một con kiến đồng xù xì và thô lậu đang đậu ở đó.

Saturday, March 31, 2012

Những con gà

Đọc lại đôi đoạn của Tuổi thơ im lặng mà mình thấy nhớ biết bao những hình ảnh tuổi thơ. Tạm gọi là "tuổi thơ" thôi: một thời gian dài miên man sống, ký ức nhạt nhòa, tuổi thơ của mình chỉ là những mảnh bát vỡ của trò chơi xếp hình sót lại trong đáy một cái ống bơ hen rỉ.

Mình nghĩ sẽ viết thử một cái gì đó cho mình. Viết gì nhỉ? Nhân vật đầu tiên mình nhớ đến là những con gà.

Không đến nỗi ngoài gà ra thì mình chả chơi với ai nữa, nhưng phải nói những con gà có lẽ là thân thiết nhất, đúng cái cảnh "bát cơm sẻ nửa". Những ngày học ở huyện mình phải đạp xe khá xa, và chẳng hiểu sao lần nào về đến nhà cũng đói rã rời như thế (kể ra mình rất hiếm khi ăn hết được "ca cơm" ở trường; nhất là tình cờ vớ được con sâu trong cơm hoặc trong canh thì khó lòng xơi tiếp). Những bữa đó là mình nấu cơm và thú vị thế nào hầu như ngày nào cũng còn cơm nguội. Thế là gà một bát, mình một bát ăn với nhau vui vẻ lắm. Nhưng bọn gà đông, tranh nhau ăn nhanh như gió, thoáng cái chúng "xén" hết phần chúng. Rồi thì bắt đầu ngó nghiêng mình. Thi thoảng mình phải giơ cái nồi hết nhẵn ra cho chúng xem, chẳng hiểu bọn nó có hiểu gì không nhưng ngắm cái nồi hồi lâu chẳng ra thêm hạt cơm nào thì rồi cũng bỏ đi.

Trong đám gà mình quí nhất con Trọi. Không phải là Chọi mà là Trọi. Hắn là một con gà đi lạc đến nhà mình. Một tối nhá nhem thấy hắn đứng xa ngắm bọn gà đang chen nhau vào chuồng mà không dám tới gần. Mẹ bảo đuổi nó ra kẻo người ta nói mình trộm gà nhà họ. Nhưng trời tối, gà quáng, mình đuổi hắn cũng chẳng thấy đường mà chạy, quanh quẩn một lúc lại về chỗ cũ. Thế là bữa đó hắn được tá túc ở nhà mình rồi thì ở luôn đấy. Có vẻ hắn rất tự ti với cái thân phận con nuôi của mình, lúc nào cũng đứng xa tần ngần nhìn những con khác chứ chả bao giờ dám tay bắt mặt mừng lại tranh cơm nguội. Thế nên thi thoảng mình phải bốc riêng cho hắn một nắm, ấy thế mà vẫn bị những con khác tị nạnh tranh mất. Thế mà hắn nhanh chóng lớn nhất đàn."-Con Trọi lớn nhanh thật!-" Mẹ bảo. Mẹ thấy mình gọi nó là "Trọi" nên cũng gọi nó thế. Hắn ít lông, có chỗ lộ cả da đỏ lòm nên trông rất hung dữ, chẳng hợp với cái điệu bộ ngượng nghịu mà hắn khoác lên mình tí nào. Nhưng hắn hiền và ngượng nghiụ thật, cứ ý như một gã nông phu vạm vỡ mới ra tỉnh vậy.

Rồi một ngày Trọi chết. Đó là dịch, mà cũng chẳng biết có phải dịch hay không. Mẹ nói "có khi rắn cắn." Cuối cùng, một buổi sáng, chẳng ai biết tại sao hắn cứng đơ không động đậy. Mẹ mang xác nó đi. Mình thi thoảng cũng nhớ hắn, nhưng rồi cũng quên dần...

Ngoài Trọi, sau này mình cũng rất yêu quý một đôi gà te. Một chiều đi học về mình thấy hai con gà trắng nhỏ ở sân. Bố bảo: "Ông Nam cho!"Hai con gà đó đẹp kỳ lạ. Cả hai đều trắng muốt. Con trống có cườm xen những tia vàng nhạt còn chú mái thì quả thật là chỉ một màu trắng. Chú trống tuy nhỏ, nhưng dáng lại rất bệ vệ và dạn người, mình chỉ cần giơ tay là ôm được rồi. Vuốt lông mấy con gà thật là thú vị, giờ mình vẫn nhớ cảm giác ấy... Mình còn phát hiện ra chú ta lệch diều. Thực ra nhìn nếu để ý cũng thấy diều chú ta lệch về một bên. Thế cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vấn đề nhan sắc cả, trông còn có vẻ thêm phần ngộ nghĩnh nữa. Ngược lại với chú Trọi, hắn trông ù ì, hiền lành mà lại rất hung hăng. Gà ta bén mảng đến gần đều bị đuổi cho rụng lông đuôi. Kỳ một cái hắn chẳng biết sợ là gì, kể cả mấy con gà to đùng đến mình trông cũng ớn hắn cũng chả ngán gì mà không cà khịa. Tình yêu của chú ta cũng dạn người, và hung hăng tựa tựa như thế; nhưng hắn nhanh nhẹn hơn, và ít ra vẫn giữ ít nữ tính chăng mà tịnh mình không thể nào túm được bao giờ. Quả là một đôi trời sinh! Hắn lừ đừ và oai vệ, còn cô ả thì nhảy nhót lượn vòng xung quanh.

Rồi chúng đẻ trứng, trứng gà te nhỏ xíu, xinh xinh. Những con gà con mới nở cũng nhỏ xíu, xinh xinh như thế; và con nào cũng trắng muốt hệt như bố mẹ chúng. Bố cho đi mấy đôi, chỉ để lại chừng năm con. Nhưng thật tệ quá, trời lạnh, rồi bệnh toi, chúng dần chết cả. Mình phải giúp ông tán thuốc mà nhỏ vào miệng từng con; nhưng gà con yếu không sống nổi. Rồi một ngày cả mẹ chúng cũng chết. Thế là trơ lại mình con trống. Mình nhớ như in những buổi chiều cuối mùa xuân, hắn đứng thẫn thờ một mình trên hiên như chờ đợi điều gì; cái diều vẫn lệch, nắng chiều vàng vọt ngơ ngác trên mào, trên cườm... làm thành một bức tranh cô đơn kỳ lạ. Ngay cả mình thi thoảng cũng phải nhìn quanh xem con gà mái còn đó hay không.

Hồi đó có lẽ nhà mình là đầu tiên nuôi gà te trong xã. Sau nhiều nhà cũng nuôi, cả nhà ông H. ông C. sau này cũng nuôi gà te; và họ "mượn" hắn để nhân giống. Không hiểu sao mình không thích cái cảm giác về chuyện "nhân giống" tí nào, có phải mình ích kỷ không nhỉ? Nhưng dù sao gà cũng không phải là người, có ai bắt nó cứ phải đứng thẫn thờ trên hiên mà sưởi nắng, mà chờ đợi một cái gì đó đâu? Rồi nó được "trả công" một ả gà đen, thực ra cũng không tìm được đâu ra một con trắng cho tương xứng với nó. Nhưng đôi gà vẫn cứ thành ra cọc cạnh, và trông hắn vẫn cứ thẫn thờ như thường. Gà con cũng đen giống mẹ, bố lại cho ai đó mình cũng chẳng quan tâm mấy. Ngay cả con gà mái đen sau này sống chết thế nào mình cũng không nhớ nổi. Nhưng mình nhớ những ngày cuối cùng hắn lại lủi thủi một mình mà thôi.

Rồi mình đi học xa. Một lần về nhà bố bảo "-Mất trộm rồi!" Mình ra xem thấy cái lồng, ống cám nằm lăn lóc...

Thursday, March 29, 2012

Tuổi thơ im lặng (Duy Khán)

This is among the books I liked the best during my childhood. I am just surprised that why such a nice book is not reprinted recently (or is it but I do not know?). Or people do not find it that nice? No, I bet the book has been always a great gift to children!

I remember very well the day when my sister brought it to me when she came back from the library of our primary school, where pupil hardly could come - my sister was a teacher at that time (!?), together with another book that I do not remember the name (it was about the children living in Hon Gai: Cuong, Van, Yet...; also I liked it very much). Apart from adult books like Tay Du Ky, Tam Quoc... I do not have many children books, so I read whatever happened to be in my hands. Luckily, most of them were so nice that I remember the feelings until now. Yes, with the internet connected to a computer, one can find almost everything, including the past! Maybe that is why the internet is worthy! Let's just take examples,

http://forum.thcsnguyenbinhkhiem.edu.vn/showthread.php?t=77

http://search.4shared.com/q/ACA/1/Gulliver+du+ky+-+tap+1

http://www.mediafire.com/?jvmdxyyiwiw

Yet I can not find the book about the children living in Hon Gai. Well, it should be the case, something passed has passed anyway!

Sunday, January 22, 2012

Chép một đoạn thơ của Phạm Công Thiện

Tình cờ gặp đoạn thơ thật hay...

"mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
gió thổi đồi tây hay đồi đông
hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông
gió thổi đồi thu qua đồi thông
mưa hạ ly hương nước ngược dòng
tôi đau trong tiếng gà xơ xác
một sớm bông hồng nở cửa đông"

Friday, January 20, 2012

Trời còn làm mưa mãi

(Translator: Nhật Ngân)

Trời còn làm mưa mãi cho nhớ thương dâng đầy vơi,
Cuộc tình mình ngày qua ngỡ tan như bọt mưa.
Nào ngờ đâu ta vẫn mang những vấn vương bâng khuâng ngày tháng,
Hỡi những cánh chim về đâu cho ta nhắn tới ai nỗi niềm.

Em từ xa vẫn có bao giờ nhớ thương bao ngày cũ?
Có thấy tâm hồn mình chợt bâng khuâng khi thu về để trời làm mưa gió?
Anh từ xa cứ vẫn mang đầy xót xa những dấu yêu ngày cũ,
Vẫn mãi cứ mong chờ một ngày tình ta thôi chia lìa.

Trời còn hoài mưa gió khiến cho ta buồn thêm,
Làm một mình ngồi đây ngắm mưa bay ngoài song.
Người dạt trôi nơi nao đêm vắng có nghe tâm tư sầu nhớ,
Tới những phút xưa mình còn nhau môi ấm ngất ngây trao tình.

Em từ xa vẫn có bao giờ nhớ thương bao ngày cũ?
Có thấy tâm hồn mình chợt bâng khuâng khi thu về để trời làm mưa gió?
Anh từ xa cứ vẫn mang đầy xót xa những dấu yêu ngày cũ,
Vẫn mãi cứ mong chờ một ngày tình ta thôi chia lìa.

(From youtube by Ngoc Lan.)

Thursday, January 19, 2012

Mười năm áo tím

This is one of the very old songs that I used to listen to when I was a child...
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=kpxOofwYhw