Tuesday, April 10, 2012

Giếng nước

Tôi cúi đầu xuống cái giếng hoang. Bầu trời trong veo, một cành cây gì đó che ngay trên đầu tôi. Một giọt nước rơi qua tai trái tôi vào trong lòng giếng. Tiếng mặt nước giật mình va vào thành giếng. Trong veo. Lạnh lẽo. Lung linh. Lan tỏa...
Tôi bỗng nổi cơn buồn nôn dữ dội. Tôi chạy đến cây mận đang chĩa những cành lấm tấm nụ trắng lên trời và bắt đầu nôn. Tôi không nhớ nổi là tôi có nôn được gì không; nhưng tôi nôn rất lâu, cho đến khi hoàn toàn kiệt sức và bụng nổi cơn đau quằn quại. Tôi nằm gục mặt vào bụi cỏ, túm lấy những túm cỏ xanh nhô cao. Không biết bao lâu tôi mới tỉnh lại và thấy quanh mình những dây leo chằng chịt.
Tôi ghé đầu về một phía và qua những ngọn cỏ tôi thấy mặt trời chiều tà đỏ rực - một cành cây chưa kịp ra lộc vắt ngang. Giờ tôi mới nghe thấy mùi cỏ xông vào mũi ngai ngái. Tôi cúi xuống khi thấy buồn buồn nơi đầu ngón tay trỏ trái: một con kiến đồng xù xì và thô lậu đang đậu ở đó.

No comments:

Post a Comment