-Thơ Tạ Quốc Chương-
-Nhạc Phú Quang-
Chiều đông,
sương giăng phố vắng.
Hàng cây lặng câm,
tháp cổ mặc trầm.
Ta còn chờ ai,
nhạt phai sắc nắng.
Heo may tan nhòa,
bao giấc mơ xưa.
Giờ em
mong manh như khói,
Giờ ta
nắng đã chiều rồi.
Tình xưa
giờ như chiếc lá,
bay đi phương nào,
tan tác muôn nơi.
Chợt nhớ ngày ấy, khi em qua phố một chiều,
Trao cho ta ấm nụ hôn lạnh, và vòng tay khao khát mong manh.
Chiều nay mình ta, lang thang trên phố nhạt nhòa,
Sương giăng trắng niềm mong chờ,
Chợt chiều đông lạnh giá đến bơ vơ...
(From nhaccuatui.com, by Thu Ha.)
This was the first song of Phu Quang that I heard, when I was a high-school student. The song was in the album "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa". I loved it since then, because of the beautiful lyric, which dissolves in the music of Phu Quang... But just long time after that, I really started being able to understand what it is, what it means...
No comments:
Post a Comment