-Phú Quang-
Mất rồi
con đường thở đó.
Mất rồi
những chuyến xe đông,
nắng dần chạy vào đôi hàng lá thắm.
Mất rồi
anh ở đâu,
con đường mong ngóng,
em ngu ngơ giữa chợ người.
Xa xa trong miền ký ức,
có lẽ một dòng sông?
Xa xa đôi bờ dòng nắng,
mênh mang một chiều đông?
Một nóc nhà thờ,
và gió...
Xa lắm rồi,
xin đừng gặp lại...
Em về bụi đỏ tình anh.
(From nhaccuatui.com, by Thanh Lam.)
No comments:
Post a Comment